Part 1: Gia đình mình có một người mẹ nghiêm khắc và một người bố tốt bụng
Mình chào đời ngày 29/1/1993 vào lúc 7:57 tối tại bệnh viện chữ thập đỏ Musashino, Tokyo. Về phần mẹ, vì bà ấy đã lao động cực nhọc cả ngày nên đây quả là một việc vô cùng khó khăn với bà. Mình chỉ nặng có 2368g, chắc lúc đó mình chỉ là một cô nhóc bé xíu.
Mình là con một, gia đình mình chỉ có bố và mẹ. Và sau 10 năm cưới nhau thì cuối cùng đứa con mà họ vô cùng mong đợi đã ra đời. Chính vì thế nên khi đó mẹ tôi đã cực cực cực kì nghiêm túc khi ngày sinh đến gần.
Nếu bạn tò mò bà ấy đã nghiêm túc đến mức nào? Lúc mình học cấp 3 thì cuối cùng bà ấy đã ra những quy định thế này.
1: Giờ giới nghiêm là 7 giờ tối
2: Mẹ không cho phép sử dụng điện thoại di động từ 8h tối đến 7h sáng hôm sau!
3: Mình có thể dùng điện thoại đến 8h sau đó thì sạc nó ngoài phòng khách
Giới nghiêm lúc 7h tối và sau 8h không được dùng điện thoại, điều đó là không thể với một cô gái học cấp 3 như mình! Mẹ đã vô cùng nghiêm túc khi thực hiện những điều đó, với mình thì chỉ điều 2 và 3 thôi cũng rất vất vả rồi. Có lần mẹ tịch thu điện thoại vì mình đã vi phạm, khi ấy mình đã trổ hết mưu mẹo ra chỉ để không phải làm theo những gì bố mẹ nói mà không bị bắt.
Còn về giờ giới nghiêm của tôi (quy định 1) vào cuối năm thứ 3, mình vô cùng bận rộn với việc chụp ảnh cho các tạp chí nên khó lòng mà tuân theo những quy định của mẹ được. Mỗi lần như thế thì quản lý của mình phải gọi về nhà xin phép với mẹ rằng: "Hôm nay em ấy sẽ về trễ đấy ạ!"
Mình cũng không được để cùi chỏ lên bàn, phải ngồi khép chân lại, phải nói trước với mẹ cả tiếng trước khi có ý định ra ngoài,... vân vân và vân vân. Bà ấy cũng thường xuyên làm mình khó chịu khi cứ cằn nhằn về kiểu cách với mấy phép cư xử.
Chính vì mình có một người mẹ khắc khe như thế nên mọi việc đã trở nên vô cùng kinh khủng khi mình trở thành một người mẫu. Ngày qua ngày, mẹ cứ cằng nhằn suốt với mình:"Sao con có thể ăn mặc như thế hả", "Con vẫn còn đang đi học, mẹ cấm con đi chụp ảnh nữa"
Tất nhiên là mẹ đã vô cùng giận dữ khi mình gắn lông mi giả, nhuộm tóc, thậm chí đội tóc giả nữa. Khi đó mẹ không những la mắng mà còn đánh, đá nữa cơ và nói nếu không chịu từ bỏ thì mẹ sẽ từ con luôn. Lúc đó bà đã đánh mình bầm dập, mình đã khóc rất nhiều, thậm chí khi đến trường hai mắt mình đỏ và sưng húp lên vì khóc rất nhiều. Việc đó không chỉ diễn ra lần 1 lần 2, mẹ con tranh cãi nhau gần như mỗi ngày ấy.
Nhưng trái lại, bố lúc nào cũng tốt bụng và dịu dàng với mình. Mình nghĩ nhờ ông ấy mà mình đã lấy lại được sự cân bằng. Dù cho lúc nào mẹ cũng khó chịu với quần áo của mình, bố luôn đến và nhẹ nhàng nói với mình rằng: "Với độ tuổi đó, thời trang ấy (Harajuku) không thích hợp với mẹ con thôi"
Tuy nhiên!
Mỗi khi tôi tranh cãi nhau với mẹ , vài từ rất không hay được nói ra như :"Câm ngay cái bà kia! (bản gốc là Shut it you bitch, ad đã nói giảm)" cho dù bình tĩnh thế nào, ông ấy liền nắm chặt lấy tay mình, mình chưa từng thấy nét mặt đó của ông trước đây. Vô cùng giận dữ, ông nói: "Bố vừa nghe cái từ gì phát ra từ miệng con đấy" và đánh tôi rất đau...
Nhưng ông ấy chưa bao giờ lập lại chuyện đó. Thật đấy!
Mình rất thích viết truyện về những cuộc chiến và những ngày nổi loạn của Kyary Pamyu Pamyu
...Mình có một gia đình nghiêm khắc nhưng chúng tôi vẫn cùng nhau tiến về phía trước.
Hiện tại mình đang sống tự tập sau khi tốt nghiệp, nhưng trước khi chuyển đi, cả gia đình vẫn luôn ngủ cùng nhau trong căn phòng bé nhỏ đó. Bây giờ mình đã có phòng riêng của mình, nhưng thói quen nói chuyện với bố trước khi ngủ thực sự rất vui, giờ thì không bỏ được thói quen đó rồi.
Điều này khiến bạn cùng lớp của mình rất bất ngờ, bọn nó thường nói: "Đùa bọn tao à?"
Bố mình biết mọi thứ trên đời này, khi nói chuyện với ông mọi người sẽ cảm tưởng ông như một diễn viên hài vậy. Bố từng nói với mình rằng "Nhạc của người này rất tuyệt, nghe thử đi" rồi cho mình nghe nhạc của Nakata Yasutaka (CAPSULE), và đặc biệt là Nakata Yasutaka rất thân thuộc với âm nhạc phương Tây. Dòng nhạc mà mình yêu thích bây giờ ảnh hưởng rất nhiều từ bố. (Nakata Yasutaka hiện cũng là nhà sản xuất âm nhạc của Kyary)
Bố con đều thích hài kịch, nên mỗi khi nói chuyện chưa bao giờ hai bố con hết đề tài. Đôi khi lỡ tán dóc lâu quá thì mẹ lại nổi giận và nói: "Hai người biết mấy giờ rồi không? Nhanh nhanh đi ngủ đi nào!"
Mẹ thường nghiêm khắc thái quá với mình, nhưng mình biết rằng bà rất yêu con. Mẹ con thường tắm chung gần như mỗi ngày. Điều này làm bạn mình vô cùng bất ngờ, họ thường nói "Không thể nào!!" Điều thú vị là mỗi khi mình đi tắm thì mẹ cũng chui vào chung luôn và bảo là "Phải tiết kiệm điện..."
Mình thường nói với mẹ vô số điều trong phòng tắm, như việc mình đấm lũ bạn thế nào hay mình lo lắng thế nào khi làm việc. Có những điều mình không thể kể với bạn thân của mình, nhưng mình có thể kể tất cả với bà. Mỗi khi trò chuyện, mình cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Bà là người bạn tuyệt vời nhất của mình. Thường thì mẹ hay im lặng và lắng nghe nhưng đôi khi bà cũng cho mình những lời khuyên như "Đi xin lỗi bạn con ngay đi!" Thường thì bà không nói sai đâu nên mình hay đáp lai: "Vâng" mà không suy nghĩ gì cả.
Bây giờ nhớ lại, mình có thể nhìn nhận rõ ràng rằng. Tất nhiên, mình luôn là người sai trong những lần cãi nhau giữa hai mẹ con. Mình luôn tự hỏi rằng: "Tại sao khi đó mình có thể làm những điều như thế nhỉ?" Vậy mà còn không chịu xin lỗi lấy một lời.
Còn về thời trang, mình bị ảnh hưởng vô cùng lớn từ mẹ. Bà là một người thời thượng đến đáng kinh ngạc. Khi học cấp 3, mình bắt đầu hứng thú với thời trang. Mình đã từng diện hơn 60 style khác nhau vì mình có một bà mẹ vô cùng đáng kinh ngạc. Vì có chung size giày và quần áo nên đến tận bây giờ, mẹ con vẫn thường xuyên mượn đồ của nhau.
Tình yêu âm nhạc của mình đến từ bố, thời trang từ mẹ và tính hài hước từ cả 2 người.
Mình tin rằng gia đình là thứ sẽ ở bên cạnh ta cho đến phút cuối cùng. Bạn bè hay người yêu đều rất quan trọng, nhưng với mình, gia đình là thứ vô giá. Từ tháng 4 này mình sẽ bắt đầu cuộc sống tự lập, mình cảm thấy phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
P/S: À vâng, sau part 1, ad có một số lưu ý về tình tiết trong bài đọc trên.
Ở Nhật, việc trẻ em lên 10-11 mà vẫn ngủ cùng với bố mẹ là một chuyện khá bình thường, nếu chúng là trẻ hư, hoặc diện tích ngôi nhà nhỏ. Nhưng việc 18 tuổi mà vẫn còn ngủ cùng bố mẹ thì khá là lạ :))))

No comments:
Post a Comment